Page 249 - Chạm vào tương lai
P. 249
đấu kiếm với nhau, mà kiếm chính là hai tấm ván trượt. Có cả tấm ảnh mình
mặc bộ áo tắm hai mảnh chụp nửa dưới: “Những ngày xưa thân ái.” Và còn
nữa, cuối cùng là tấm ảnh Kellan, Tyson, Josh và mình trong nhà bóng ở
tiệm GoodTimez. Mình ghé sát màn hình. Chất lượng ảnh không tốt lắm,
nhưng mình có thể thấy những đường giăng ngang dọc ở những chỗ mình xé
tấm ảnh, rồi những chỗ mờ mờ do hẳn là một ngày nào đó mình đã dùng
băng keo dán lại.
* * *
Mình rút dây cắm đằng sau máy tính, gắn nó vào điện thoại. Chuông reo
được hai hồi thì dì Cynthia nghe máy.
“Chào dì, con Emma đây ạ,” mình nói.
“Chào con yêu.” Giọng dì nghe mệt mỏi. “Bố con sẽ rất vui khi con gọi
đấy. Bố đang cho em uống sữa. Lát bố gọi lại cho con nhé?”
“Dạ, được ạ,” mình nói. “Nghe bố nói Rachel bị sao đó. Em có sao không
ạ?”
Dì Cynthia thở dài nặng nhọc. “Bác sĩ không biết tại sao con bé không lên
cân. Khó khăn lắm.”
Mình ước sao mình có thể nói cho dì Cynthia biết điều mình trông thấy
trên Facebook, rằng Rachel sẽ lớn lên và trở thành một thiếu nữ xinh đẹp.
Nhưng mình chỉ có thể nói: “Em sẽ ổn thôi dì ạ. Con tin là vậy.”
“Cảm ơn con,” dì Cynthia nói, mình nghe giọng của dì nghèn nghẹn. “Dì
cũng chỉ mong có thế.”
Dì Cynthia và mình nói chuyện thêm vài phút nữa, rồi dì mời mình đến
chơi vào dịp nghỉ hè, như bố đã nói. Mình bảo dì rằng mình sẽ suy nghĩ
nghiêm túc về chuyện đó.
Khi gác máy, mình xỏ chân vào đôi dép tông, bước ra ngoài, hít thở
không khí mát lạnh. Một cơn gió nhẹ thổi tới, phe phẩy mẩu giấy kẹp trên
cần gạt nước xe mình.
Mình nhấc cần gạt nước lên rồi mở mẩu giấy, nhận ra ngay nét chữ của
Kellan.
Emma,

