Page 96 - Chạm vào tương lai
P. 96

Cách cậu ta nói về bạn gái nghe rất nghiêm túc. Dù vậy mình không thể

           không có chút bực bội. Cái mùa hè Dylan và mình làm cố vấn hội trại ấy,

           mình đã đọc hết những cuốn của Francesca Lia Block bất kì lúc nào được

           giải lao. Không hiểu sao chuyện cậu ta không có vẻ gì là nhớ chuyện đó
           khiến mình thấy đau lòng.

               * * *

               Dylan mở cửa 7-Eleven cho mình. Khi hai đứa chào nhau, mình nhìn bãi

           đỗ xe thật kĩ để chắc chắn rằng Josh không chơi ván trượt trong đám ngoài

           kia.

               Tại  quầy,  mình  cân  nhắc  giữa  hai  loại  thẻ  gọi  năm  và  mười  đô.  Mình

           chọn cái rẻ hơn, trả tiền rồi đi ra xe.

               Mình đi chầm chậm về nhà, quan sát một ông bố trên đường cao tốc đang

           nhấc đứa con trai nhỏ lên để cho vào giỏ. Những bình tưới đang nghiêng

           xuống những thảm cỏ đằng trước. Khung cảnh thật thanh bình, gần như dừng
           lại trong một thoáng.

               Trong khi đó Josh và mình đang lao vào tương lai của bọn mình.


               Mình ấn vào nút bật trên radio, vặn volume. Oasis đang hát Wonderwall.
           Đó là bài hát yêu thích mới của Kellan. Lúc nãy khi rời phòng học nó đã lẩm

           nhẩm hát.

               And all the roads we have to walk are winding


               And all the lights that lead us there are blinding[1]

               [1] Tất cả những con đường ta phải đi đều ngoằn ngoèo

               Tất cả những ánh sáng dẫn đường cho ta đều lụi tắt

               Mình tắt radio. Mình không cần cảm thấy tội lỗi về chuyện đi về nhà,

           khóa trái cửa phòng và chặn lại vĩnh viễn một trong những con đường ngoằn
           ngoèo đó.
   91   92   93   94   95   96   97   98   99   100   101