Page 93 - Chạm vào tương lai
P. 93
tới và tôi có định đi không. Tôi không định đi, nhưng tôi nói nếu không ai
mời em thì hai đứa sẽ cùng đi. Tôi nói chuyện đó, cười nửa miệng nên em có
thể nghĩ là tôi nói đùa nếu em muốn. Em vẫn im lặng khi hai đứa đi xuyên
qua bóng những bia mộ, và cuối cùng cũng chịu lên tiếng: “Có thể.”
Tôi thích hai từ “có thể”. Tôi đã chụp ảnh em làm điệu trong chiếc đầm
xanh da trời sáng chói sau chuyến đi Pittsburgh với mẹ. Tôi mường tượng
mình nhảy điệu slow cùng em. Với ý nghĩ đó, rốt cuộc tôi bảo em là tôi thích
em. Tim tôi đập thình thịch, và tôi đã làm điều mình mong muốn lâu nay.
Tôi cúi xuống định hôn em.
Nhưng Emma vùng ra. “Cậu định làm gì thế?” “Tớ nghĩ có lẽ…”
Em lắc đầu: “Ôi, không.” “Tớ nghĩ bọn mình…”
“Bọn mình không phải,” em nói. “Tớ không thể. Cậu là Josh cơ mà.”
Và mọi thứ thay đổi chính từ lúc đó.
Đã sáu tháng kể từ đêm hôm ấy, và mọi thứ lại thay đổi lần nữa. Thực ra,
mọi thứ đang thay đổi theo cách tôi không bao giờ có thể…
Ôi, không.
Sau giờ học, khi lấy ván trượt trên xe của Emma, tôi cảm thấy có điều gì
đó hơi khác. Có thể đó là cách em không nhìn vào mắt tôi. Hay cách em bảo
em đi thư viện để tìm gì đó. Emma luôn cụ thể hơn thế. Và nếu em giấu giếm
điều gì, thì chỉ có thể có một điều duy nhất. Đó là tương lai của em.
Nhưng nếu Emma lén lút thay đổi tương lai của mình, em có thể cũng cố
tình làm tương lai của tôi rối tung lên. Mà tôi yêu tương lai của mình! Một
gợn sóng nhỏ hôm nay có thể tạo ra được một trận gió lớn mười lăm năm
sau.
Tôi nhìn Tyson. Nó nhìn chăm chú vào tấm bia:
LINDA ELIZABETH OVERMYER
Người vợ yêu dấu của William
Người mẹ thương yêu của Tyson James
Ngày 25 tháng 11, 1955 - Ngày 15 tháng 8, 1982
“Tao cần về ngay,” tôi nói với nó. “Tao quên phải kiểm tra một chuyện.
Tao sẽ cố ghé qua GoodTimez sau.”

