Page 100 - Chạm vào tương lai
P. 100
“A lô?” Giọng con trai. “Jordan đó hả?”
“Không, Mike. Chờ chút.”
Có tiếng đặt ống nghe xuống. Tiếng ti vi đầu bên kia và cả tiếng gì như
tiếng máy xay sinh tố. Mike, mình đoán chắc là anh chồng tương lai của
mình gọi lớn Jordan rồi làu bàu: “Sao tao biết được?”
Tiếng máy xay sinh tố ngừng. Có tiếng bước chân đến gần điện thoại, và
rồi giọng một đứa con trai vang lên: “Chuyện gì?”
“Jordan hả?” Mình hỏi. “Ai đấy?”
“Emma đây,” mình cười giả lả. “Tụi mình gặp ở buổi tiệc… gần đây đó,
cậu nhớ không?”
Mình nín thở, hi vọng tháng vừa rồi Jordan có đi tiệc gì đó.
“Nhà Jenny Fulton đó hả?” Cậu ta hỏi. Mình thở phào. “Ừ, nhà Jenny.”
Khi tra thông tin của Jordan trên Facebook, chẳng thấy có gì nhiều. Chỉ
có tên, ảnh và nơi ở. Dẫu vậy, mục đích của mình là giữ cậu ta nghe máy lâu
đủ để tìm ra bằng cách nào, vào lúc nào trong tương lai hai đứa mình gặp
nhau.
“Thế có chuyện gì không?” Cậu ta hỏi.
“Không nhiều,” mình đáp. “Cậu khỏe không?” “Cũng tạm.”
Im lặng.
“Gần đây có đi… câu không?” Mình hỏi.
“Ừm, không,” cậu ta nói. “Tớ chưa bao giờ đi câu.”
Im lặng chết người.
“Thế dạo này cậu làm gì?”
“Đang tìm một công việc mùa hè.” “Hay nhỉ?” Mình nói.
Lại nghe thấy tiếng máy xay sinh tố. “Nghe này, cậu có chuyện gì cần
không?” Cậu ta hỏi. “Vì tớ phải…”
“Ồ, không sao,” mình nói nhanh. “À này, tớ cứ nghĩ suốt về cuộc nói
chuyện của bọn mình ở bữa tiệc.”
“Cậu có chắc là cậu không nói về Jordan Nicholson không?” Cậu ta nói.
“Tớ nghĩ cậu ta cũng có ở đấy. Ai cũng nhầm hai chúng tớ.”

