Page 92 - Chạm vào tương lai
P. 92
đứa nào muốn cho nó chơi. Nhưng nó làm cú rơi đầu tiên mà đã khiến cho
hầu như cả bọn chúng tôi phải ngả mũ.
“Mày bảo bạn gái dạy cho,” tôi nói.
“Không được đâu,” nó nói. “Trò này đòi hỏi thăng bằng cơ.”
Tyson trượt sát tới, khóa bánh sau bám vào gờ. Nó vươn tay ra và tôi kéo
nó lên.
“Về được chưa?” Nó hỏi. “Tao phải đi lo chuẩn bị cho buổi tiệc nữa.”
Mười lăm năm sau, không biết Tyson có cai quản tiệm bánh pizza của bố
nó không. Đây là công việc không tệ chút nào. Ăn pizza miễn phí cả đời,
nghe rất khoái. Thật ra, Sydney và tôi có thể đưa bọn nhóc đến đây vào dịp
sinh nhật của chúng.
Tôi buông người xuống dốc, xoay khi tới nửa chừng và kết thúc bằng một
cú trượt quỳ hai gối.
“Tiệc sinh nhật lúc mấy giờ?” Tôi hỏi Tyson, đi ra lối cổng phụ.
“Năm giờ ba mươi,” nó nói. “Nhưng tao bảo Kellan tao sẽ gặp con bé vài
phút trước khi bắt đầu. Con bé được nghỉ lớp bên trường đại học và muốn
nói chuyện.”
Tôi gõ gõ phần đuôi tấm ván trượt xuống nền vỉa hè: “Chuyện gì?”
“Biết chết liền,” nó nói. “Chắc lại kêu ca gì tao đấy. Với con bé này, tao
không biết đường nào mà lần.”
“Mày đâu cần phải gặp nó,” tôi nói. “Không cần nếu biết chắc nó sẽ cằn
nhằn.”
Hai đứa dừng lại ở một ngã tư, Tyson quay sang tôi ngoác miệng cười.
“Nhưng lúc nổi khùng trông nó rất hot.”
Hai đứa băng qua đường, Tyson hất đầu về phía con đường dẫn tới nghĩa
trang. “Vào một lát không mày?”
Hai đứa dựng ván trượt vào cổng nghĩa trang rồi đi bộ dọc theo lối đi rải
sỏi ngoằn ngoèo. Thật lạ lùng khi nhớ đến chỉ cách chỗ này vài hàng, gần
nơi yên nghỉ cuối cùng của Clarance và Millicent, Emma và tôi bắt đầu lãng
nhau ra. Hôm đó, trời lạnh nên em rúc sát vào tôi. Không phải trước đây em
chưa từng làm vậy, nhưng lúc đó rất khác. Em hỏi về vũ hội mùa đông sắp

