Page 101 - Chạm vào tương lai
P. 101

Lạ nhỉ, nhưng nghe giọng Jordan không có vẻ gì là một gã chầy bửa cả.

           Cậu ta khá tử tế. Vậy thì làm thế nào mà một ngày nào đó cậu ta lại trở thành

           một người chồng ba đêm không về nhà, và hình như là lường gạt mình chứ?

           Liệu cậu ta có tin chuyện đó là có thể nếu mình nói ra cho cậu ta nghe bây
           giờ không?

               “Chính là cậu mà,” mình nói. “Bọn mình đã nói về chuyện khi nào bọn

           mình đăng kí học đại học và cậu…” “Gượm đã,” Jordan nói.

               Mình nghe có tiếng đóng cửa lưới và giọng con gái:

               “Anh xong chưa?”


               Jordan bảo cô ta một giây nữa thôi. “Xin lỗi,” cậu ta nói với tôi. “Không,
           tớ thực sự nghĩ là cậu đang nói về Nicholson vì tớ đi học đại học rồi. Tớ về

           nhà nghỉ hè.”

               “Thật ư?” Mình liền chớp cơ hội để hỏi. “Cậu học ở đâu?” Mình nhắm tịt

           mắt. Có thể đây là nơi Jordan và mình gặp nhau. Mình đã lên một danh sách

           nơi mình đăng kí sang năm, tất cả đều ở bang khác, và tất cả đều gần biển.
           “Tampa State,” cậu ta nói. “Tớ vừa học xong năm đầu.” Mình mở mắt và cố

           bật cười lớn: “Cậu nói đúng. Tớ nhầm cậu với Nicholson thật. Tớ xin lỗi.”

               “Cậu có có lấy số của cậu ấy không?” Cậu ta hỏi. “Tớ nghĩ Mike có.”


               “Không, được rồi. Tớ có.”

               “Được…” Ai đó tắt ti vi và mình có thể nghe tiếng con gái cười vang bên

           kia đầu dây.

               Khi áp sát ống nghe vào tai, mình thực sự thấy buồn. Trong tương lai,
           Jordan và mình có thể sẽ gặp nhau ở trường đại học rồi lấy nhau. Giờ thì

           thậm chí có thể bọn mình sẽ chẳng bao giờ biết nhau nữa.

               Hai đứa chào tạm biệt. Khi đường dây bị ngắt, mình vẫn còn áp ống nghe

           trên tai một lúc cho đến khi giọng nói được cài sẵn vang lên thông báo thẻ

           gọi còn lại chín mươi ba xu. Mình đặt ống nghe xuống, đi lại chỗ bàn trang

           điểm.

               Trong tủ ngăn kéo, bên dưới chỗ tất và đồ lót, mình có một cuốn sổ ghi
           chép. Mình không ghi nhiều, chỉ vài lần một năm thôi. Mình lật đến trang

           Tháng Ba. Có một danh sách mình lập ra sau khi một cố vấn đại học nói
   96   97   98   99   100   101   102   103   104   105   106