Page 105 - Chạm vào tương lai
P. 105

“Thừa nhận đi,” Emma nói. “Chắc cậu cũng sẽ làm thế nếu cuộc đời của

           cậu cũng tệ như tớ.”

               “Không,” tôi đứng lên. “Tớ không làm thế. Cậu không biết cậu đã thay

           đổi điều gì khác nữa đâu Emma. Chuyện này rất nguy hiểm, Emma à.”

               “Xem  ai  đang  nói  kìa,”  Emma  nói.  “Cậu  thộn  mặt  ra  khi  trông  thấy

           Sydney hôm qua. Cậu có như thế không nếu cậu chưa hề biết cậu sẽ lấy con
           bé đó?”


               “Tớ đang nói về chuyện thay đổi tương lai mà,” tôi nói.

               Emma cười phá lên. “Được, cậu nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra khi cậu làm

           điều gì đó khác ở hiện tại? Nó thay đổi tương lai! Cậu cũng đã làm giống
           tớ.”


               “Không giống, và cậu biết là như thế,” tôi nói. “Đó chỉ là phản xạ thôi,
           còn cậu cố tình gây ra một thay đổi kinh khủng. Cậu thực sự muốn học ở

           Tampa State. Tớ thấy cậu và Kellan xem nó thật kĩ trong cuốn tư vấn đại

           học, và cậu đã bảo nơi ấy gần nơi bố cậu đang sống. Nhưng giờ cậu quyết
           định sẽ không học ở đấy nữa? Bọn mình cần làm đúng những điều mà bọn

           mình đã quyết định trước khi lên Facebook.”

               “Tại sao chứ?” Emma nói, và tôi có thể thấy em sắp khóc. “Để tớ có một

           kết cục là thất nghiệp ở tuổi ba mốt như lần đầu tiên bọn mình lên mạng hay

           sao? Hay nổi khùng lên với ông chồng toàn xài tiền của tớ khi tớ có việc

           làm?”

               “Phức tạp hơn thế nhiều,” tôi nói. “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu khi cậu thất
           nghiệp rồi chỉ ngay ngày hôm sau lại có một công việc tốt? Hay có thể là,

           khi chồng cậu nhận ra rằng cậu nổi đóa về chuyện anh ta mua iPad gì đấy,

           anh ta trả lại nó ngày hôm sau. Emma à, tất cả những gì cậu trông thấy đều là

           những mẩu vụn nhỏ xíu của tương lai thôi.”

               “Tớ không quan tâm,” em nói. “Tớ biết tớ không được hạnh phúc, và cần

           phải thay đổi chuyện đó, vậy thôi.”

               Chuyện này khiến tôi lo ngại. Tương lai dường như rất mỏng manh, dễ

           vỡ. Chẳng hạn như, tôi đã thấy rằng mình sẽ học ở đại học Washington như
           anh trai tôi. Và rõ ràng là tôi muốn chuyện đó xảy ra, nhưng chuyện gì sẽ

           xảy ra nếu việc biết tôi sẽ đi học ở đó làm cho tôi xao nhãng việc đăng kí và
   100   101   102   103   104   105   106   107   108   109   110