Page 102 - Chạm vào tương lai
P. 102
chuyện với bọn mình về quy trình đăng kí.
Những lựa chọn trường đại học của Emma
1: Tampa State
2: Trường đại học Bắc Carolina ở Wilmington
3: Trường đại học California ở San Diego
Mình chộp lấy cây bút dạ màu đen trên bàn, gạch một đường lên cái tên
“Tampa State”. Nếu mình không đi học đại học ở đấy, mình sẽ không gặp
Jordan. Và nếu mình không gặp Jordan…
Có tiếng gõ cửa. Mình dúi vội cuốn sổ vào ngăn kéo. “Ai đấy?”
Nắm cửa xoay nhưng cửa khóa.
“Emma,” Josh nói. “Tớ cần nói chuyện với cậu.”
Khi mình mở cửa, Josh đứng trước mặt mình, tóc mướt mồ hôi, bết vào
trán. Cậu ấy, một tay cầm chùm chìa khóa Scooby-Doo, tay kia cầm một tờ
giấy gấp.
“Ổn chứ?”
Cậu ấy quệt ngang lông mày. “Tớ đi ván trượt từ thư viện công cộng về
đây.”
Mình liếc tờ giấy trên tay cậu ấy vẻ hồi hộp. “Tớ đoán là bọn mình đã
không trông thấy nhau.”
Josh cau mày khi mở tờ giấy ra. Đó là tờ giấy photo đầu tiên mình photo
từ cuốn danh bạ điện thoại. Nó mờ quá nên mình ném vào sọt rác.
“Tớ biết cậu định làm gì,” Josh nói, “nhưng cậu không thể không cưới
người chồng tương lai của cậu được.”
Cái cách cậu nói “không cưới người chồng tương lai của cậu” khiến dạ
dày mình cuộn lên nhộn nhạo.
“Cậu không thể thay đổi chuyện sẽ xảy ra,” cậu nói. “Tớ biết cậu buồn vì
cưới phải gã đó, nhưng theo Facebook, bọn mình vẫn là bạn. Tớ hứa tớ sẽ ở
bên cậu. Nếu cậu li hôn, tớ có thể sẽ cho cậu mượn tiền để thuê luật sư, hay
tớ có thể để cho cậu chuyển đến nhà tớ, ở phòng dành cho khách một thời
gian.”
Cho mình mượn tiền ư? Tức đến lộn ruột mất. Được, vì cậu và Sydney

