Page 187 - Chạm vào tương lai
P. 187
trưa có sẵn trên quầy trong nhà bếp rồi.
“Khi bọn mình đăng kí lớp đại học ấy,” Kellan nói, “cậu nhớ nhắc mình
đưa cậu tới quán ăn sinh viên nhé. Ở đấy có món khoai tây chiên xoắn ngon
nhất.”
Khi lấy một hũ sữa chua anh đào, mình nghĩ về những gì mình đã biết
được về tương lai của Kellan. Mình không thể biết được nhiều về sự nghiệp
của nó, chỉ là nó sống tại Philadelphia và làm việc cho một trường ngôn ngữ
kí hiệu. Nó không trở thành bác sĩ hay nhà khoa học như nó đã luôn miệng
bảo, nhưng không giống như mình, nó có vẻ hạnh phúc.
Sau khi trả tiền cho chỗ đồ ăn, hai đứa đi tới chỗ có xốt cà chua.
“Cậu lấy cho tớ vài miếng giấy ăn nhé?” Kellan nói. “Lấy cho Tyson
luôn. Cái cậu đó chẳng khi nào chịu lau tay, lúc nào cũng bẩn thỉu.”
Rõ ràng giữa nó và Tyson đã có chuyện. Nhớ lại cái dạo hai đứa vẫn còn
cặp, lúc nào Tyson cũng chiếm trọn mọi suy nghĩ của nó. Nó mê cậu ta như
điếu đổ, mang bánh quy, xi rô ho, rồi kẹo cao su bạc hà cho cậu ta.
Kellan hất đầu về phía cửa. “Xong chưa?”
Mình không nhúc nhích. “Hôm nay bọn mình ăn trong này được không?”
Nó nhìn ra cửa, rồi nhìn mình. “Thế còn Tyson và Josh thì sao?”
Mình không biết phải trả lời thế nào. “Có chuyện gì thế?” Nó hỏi.
“Ngay bây giờ tớ không muốn chạm mặt Josh.”
Kellan đi tới gần một cái bàn trống gần đó nhất. “Chuyện này có liên
quan gì đến việc cô Mills Chảnh chọe xin cho cậu ta nghỉ học chiều nay
không?”
Bụng mình thắt lại. “Cậu đang nói chuyện gì thế?”
“Tớ không chắc chắn một trăm phần trăm,” Kellan nói, “nhưng khi tớ nộp
tờ điểm danh ở văn phòng thì Nữ hoàng đã ở đấy. Tớ nghe lỏm được nó hỏi
xin phép tư vấn Hội sinh viên cho Josh nghỉ những tiết còn lại của buổi
chiều. Nó nói đi làm nhiệm vụ gì đó của Hội sinh viên.”
Mình nhìn chăm chăm vào hũ sữa chua màu vàng nhạt. Dù là bất kì
“việc” gì Sydney nghĩ ra trong đầu thì Josh cũng đã sẵn sàng với mấy chiếc
quần cộc khiêu gợi của cậu ấy.

