Page 186 - Chạm vào tương lai
P. 186
Người phụ nữ búi mái tóc vàng bằng một cái kẹp lưới. Chị giơ cái túi
giấy màu trắng lên. “Quế hả?”
“Em nghĩ em đổi ý rồi. Em không thấy đói nữa ạ.”
“Em không mua nữa?” Chị hỏi, dứ dứ cái túi.
“Em xin lỗi,” mình nói.
Mình cho xe chạy và nhập vào làn đường.
* * *
Còn hai tuần nữa là thi rồi, các thầy cô ra sức nhồi nhét bọn mình. Với
môn lịch sử, bọn mình phải viết ba bài luận dài ngoẵng. Môn tiếng Anh, bọn
mình phải chuẩn bị phân tích bất kì cuốn sách nào đã đọc năm nay. Với môn
nhạc, buổi biểu diễn tại cuộc diễu hành nhân ngày tưởng niệm những người
đã hi sinh trong cuộc Nội chiến Mỹ cuối tuần này sẽ ảnh hưởng đến điểm
trung bình.
Mình không có tâm trạng để học, nhưng mình cũng không thể lơ là. Mình
cần đạt điểm cao để đăng kí được vào lớp sinh học đại học, và một ngày kia
mình mới trở thành nhà sinh vật biển được. Nếu tương lai của mình tệ thì
mình cũng không thể đổ hết lỗi lên đầu Kevin Storm được. Mình cũng có
trách nhiệm.
Ngay cả như thế thì mọi chuyện vẫn cứ khiến mình bực bội và không
thoát ra được. Tiếng đồng hồ tích tắc trong các phòng học, hành lang nồng
nặc mùi nước hoa trái cây, tiếng cười khúc khích của Anna Bloom trong thư
viện. Trước đây, mình không hề để ý nhiều đến Anna cho đến hôm qua mình
thấy nó đưa đẩy với Josh. Và đi ngang qua đứa nào mình cũng nghe xôn xao
về Ngày Thả Giàn và đêm đốt lửa mừng ở nhà Rick.
Giữa tiết ba và bốn, mình trông thấy Josh tiến về phía mình. Mình vội lẻn
vào nhà vệ sinh và ở luôn đấy cho đến khi nghe chuông reo.
* * *
“Tớ mê khoai tây chiên,” Kellan nói khi hai đứa mình bê khay đứng vào
hàng chờ lấy đồ ăn trưa. “Món đó cung cấp nhiều năng lượng.”
Mình nhìn vào chỗ salad rau diếp héo rũ và lớp mỡ sền sệt trên bánh
pizza. Nếu mình không vội đi trước Josh thì đã không quên mang theo đồ ăn

