Page 197 - Chạm vào tương lai
P. 197

46



                                                       EMMA




              C  òn hai mươi phút nữa mới tới giờ ra sân tập nên mình vào thư viện học


           bài. Hầu như không có đứa nào ở đấy, chỉ có hai đứa con trai lớp mười ngồi

           chung một máy tính và cô Nesbit cho sách lên giá trong im lặng. Nhúm tóc
           màu hồng trên đầu cô được kẹp ra sau với cả mớ kẹp đủ loại.

               Mọi thứ trong cuộc đời mình như đang xuống dốc. Mọi thứ trừ Cody.

           Hôm nay hai đứa đã cười với nhau hai lần ngoài hành lang, và tất cả những

           gì mình có trong đầu là anh vẫn độc thân sau mười lăm năm nữa. Độc thân

           và hot, làm nghề kiến trúc sư ở Denver. Mặc dù nơi đó không có đại dương,
           mình có thể học cách yêu núi non vậy.


               “Chuyện danh bạ điện thoại hôm trước thế nào?” Cô Nesbit hỏi, lại gần
           bàn mình. “Có tìm thấy ở thư viện công cộng không?”

               “Dạ có ạ… Cảm ơn cô.” Ước gì trong một ít phút nữa thôi mình có thể

           sống tại xứ sở Denver mơ mộng. “Tiện ghê phải không?”

               “Gì ạ?” Tôi hỏi.

               “Muốn tìm thứ gì cũng có,” cô nói. “Em học khối mười một đúng không

           nhỉ? Chắc đang tìm kiếm trường đại học để đăng kí hả, nhưng em cũng có

           thể tìm công việc mùa hè, hay phụ việc ở thư viện chẳng hạn. Em có thể lên

           kế hoạch cho toàn bộ tương lai của em ngay tại đây.”

               Mình cười gượng. Đúng, thật tuyệt vời khi ta lên kế hoạch cho cuộc đời

           mình khi ta tin mọi thứ có thể trở nên tốt đẹp. Nhưng nếu hết lần này đến lần
           khác ta thấy ta hầu như không thể kiểm soát được bất kì điều gì thì sao? Dù

           mình có cố gắng thay đổi tương lai của mình như thế nào đi nữa thì cũng

           không được như ý.

               Sau khi cô Nesbit trở về với mấy cuốn sách của cô, mình thấy hai đứa con

           trai lớp mười lúc nãy cười phá lên với cái máy vi tính, đột nhiên mình nhận

           ra  rằng  mình  đang  dùng  Facebook  một  cách  sai  lầm.  Chúng  ta  không  có
           quyền điều khiển một cách tự động như thế. Nếu muốn điều khiển, chúng ta
   192   193   194   195   196   197   198   199   200   201   202