Page 227 - Chạm vào tương lai
P. 227

53



                                                       EMMA




              C  ổ họng mình như có gì chặn ngang từ lúc trưa tới giờ sau khi nghe Josh


           bảo sẽ đi cùng với Sydney đến buổi đốt lửa mừng. Cậu ấy có vẻ ngượng khi

           nói ra điều đó trước mặt mình, thậm chí cậu ấy không biết tin mới nhất về
           cái tương lai khốn khổ của mình. Lần cuối cùng cậu đọc trên Facebook mình

           vẫn  còn  sống  ở  London  với  Kevin  Storm.  Rồi  mình  li  hôn  với  Issac

           Rawlings, và giờ thì có quan hệ tình cảm phức tạp ở California.

               Tệ nhất là Josh không hề biết rằng tình bạn giữa hai đứa không bao giờ có

           thể hàn gắn được.

               Mình đang trên đường ra sân tập, nhưng lại cứ muốn ngồi trước màn hình

           vi tính xem thử liệu mật khẩu đã bị đổi chưa. Nếu chưa đổi thì mình sẽ đọc
           ngấu nghiến mọi thứ trên trang ấy trước khi mất Facebook mãi mãi.

               “Emma,” Cody chào. Anh ấy đang chạy về phía bãi đỗ xe, túi thể thao

           đeo lủng lẳng trên vai. Tóc anh ấy bù xù, bết mồ hôi và áo thun chật căng

           làm lộ rõ khuôn ngực vạm vỡ. “Hình như tụi mình trễ rồi ấy nhỉ?”

               “Em đến phòng thí nghiệm hóa học với bạn,” mình nói. Cody sóng bước

           bên cạnh mình. “Anh bị kẹt xe trên đường về từ buổi Ngày Thả Giàn.”

               “Vui không?”

               Anh nhún vai. “Chán phèo. Anh ngán lắm rồi. Giờ anh chỉ còn tính từng

           ngày để được vào học ở Duke thôi. Đó là nơi anh sẽ đăng kí mùa thu năm

           nay.”

               “Ồ,” mình nói, như thể thông tin đó mới mẻ lắm vậy. Mình biết về tương
           lai của anh còn nhiều hơn cả anh. Một ngày kia anh sẽ sống ở Denver và

           thăm Nhà Trắng. Mười lăm năm nữa, anh vẫn còn độc thân. Nhưng ngay lúc

           này đây anh thích bộ phim mình vừa xem tối qua.

               “Nghe anh nói, em lại nhớ đến một câu buồn cười.” Mình chùi hai bàn

           tay vào quần soóc, bắt chước giọng biểu cảm của Wayne: “Tôi nghĩ tôi sẽ cô

           đơn trong một năm. Hóa ra chỉ là tôi chán nản thôi.”
   222   223   224   225   226   227   228   229   230   231   232