Page 46 - Chạm vào tương lai
P. 46
À thì ra nó đang nói về Kellan. “Không, tao không gặp nó.”
Tyson và Kellan khác nhau một trời một vực, đến nỗi Emma và tôi không
bao giờ hình dung nổi hai đứa lại cặp với nhau. Bốn đứa tôi vẫn thường chơi
chung, đùng một cái tháng Sáu vừa rồi, chẳng biết mũi tên ái tình từ đâu
phóng tới, bắn trúng vào tim hai đứa nó. Hai đứa giữ rịt lấy mũi tên đó trong
suốt những ngày hè còn lại, nhưng đến lễ khai giảng Tyson tuyên bố cắt đứt.
Rồi hai đứa quay lại với nhau, rốt cuộc Tyson cũng đá con bé. Hai đứa nó cứ
hệt như hai thỏi nam châm không thể quyết định được liệu nên hút nhau hay
là đẩy nhau. Lần chia tay thứ hai, Kellan đau khổ đến nỗi bỏ học mất những
hai tuần. Nhưng chẳng hiểu thế quái nào, cả bốn vẫn tiếp tục chơi với nhau.
“Nó chưa từng nói xấu gì mày với tao,” tôi vừa nói vừa lấy thêm một
miếng sandwich nữa.
Tyson lôi một miếng thịt gà tây ra khỏi bánh sandwich của nó, cho vào
miệng. “Tại nó biết mày sẽ kể cho tao nghe chứ sao.”
Tôi trông thấy Emma và Kellan đang đi về phía bọn tôi, hai đứa chụm
đầu vào nhau.
“Thấy chưa?” Tyson lên tiếng. “Tụi nó đang nói về tao đấy.”
Hai đứa con gái mỉm cười khi tới gần hơn, rồi ngồi xuống. Kellan nặn
nước xốt cà chua lên chỗ khoai tây chiên của nó trong khi Emma gỡ nắp hộp
đựng đồ ăn Tupperware của em.
“Aloha[1],” Emma nói, nhìn tôi cười tinh quái. Em đâm cái nĩa nhựa vào
một lát dưa chuột. “Cậu gặp con bé chưa?”
[1] Lời chào ở Hawaii, ý muốn chọc Josh.
“Gặp ai cơ?” Kellan hỏi.
“Thì cậu Josh nhà tôi mê mẩn cô nương Sydney Mills cơ mà,” Emma nói.
Sao em lại làm thế?
“Ai mà không được chứ?” Tyson nói, miệng nó đầy gà tây và phô mai.
“Tớ có bao giờ nói tớ mê cô ấy đâu,” tôi nói.
Kellan nhìn Tyson chằm chằm. “Ai cũng mê con bé đó á? Thật ư? Nhảm
quá! Sydney Mills là đồ kênh kiệu khó ưa.”
“Các cậu, bớt nóng nào,” Emma lên tiếng. “Tớ có cố khơi chuyện gì

