Page 48 - Chạm vào tương lai
P. 48

Sau khi cô ấy đi ngang qua, mùi hương dừa thoang thoảng làm tim tôi

           như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

               * * *

               Tyson và tôi đặt tấm ván trượt ở chỗ thấp nhất ở khán đài đối diện đường

           đua. Tôi hút cạn một cốc Slurpee[2] dâu trong khi Tyson nhai mớ dâu dại

           còn xanh, chua đến tận óc. Cái hộp giấy đựng pizza ở dưới chân hai đứa giờ
           trống trơn. Vì bố Tyson là chủ cửa hàng GoodTimez nên hai đứa tụi tôi ăn

           pizza thỏa thích mà không tốn một xu. Đổi lại, thỉnh thoảng tôi tới phụ giúp

           các tiệc sinh nhật, có nghĩa là bất kể việc gì, từ giám sát khu vực nhà bóng

           cho đến mặc quần áo hóa trang thành một miếng pizza cười toe toét và chìa

           ra những túi bánh kẹo.

               [2] Slurpee: loại nước ngọt của công ty 7-Eleven.

               Năm ngoái, buổi thi điền kinh nào Tyson và tôi đi cũng mang pizza theo.

           Hai đứa không để ý nhiều đến những sự kiện đó nhưng đối với Emma thì có
           ý nghĩa rất nhiều - em biết bọn tôi ở đấy. Buổi thi điền kinh đầu tiên trong

           năm nay tôi bảo Tyson tôi cần hoàn thành nhiều bài tập về nhà. Buổi thứ hai

           tôi bảo phải phụ bố lau chùi máng xối. Rốt cuộc Tyson thôi không hỏi han gì

           nữa. Nhưng hôm nay tôi nhất định phải đi nhờ xe Emma về nhà sau buổi thi
           điền kinh và xem những gì em đã trông thấy trên cái website đó.


               Cả nhóm đi ra sân bãi. Tyson và tôi hét tướng lên: “Cố lên, Emma!” Em
           vẫy  vẫy  tay,  hai  đứa  tụi  tôi  chộp  lấy  ván  trượt  và  tiến  ra  bãi  đỗ  xe.  Gần

           đường đua xe đạp có hai chỗ đỗ xe với hai thanh chặn bằng bê tông, Tyson

           chụp lấy một đầu, còn tôi chụp đầu bên kia.

               “Nhấc  lên  nào!”  Tôi  nói.  Hai  đứa  lần  lượt  lôi  cả  hai  thanh  đó  đi,  đến

           chính giữa bãi đỗ xe, rồi Tyson lôi từ ba lô ra một cục Sex Wax và đưa nó
           cho tôi. Món này những người chơi lướt sóng dùng để giữ cho chân không bị

           trượt khỏi ván, nhưng dân chơi ván trượt cũng thích dùng. Nhất là Tyson,

           mỗi lần hai đứa dùng loại sáp đó là lại cười cái nhãn hiệu. Tôi bôi chỗ sáp

           dính đó lên trên hai thanh bê tông rồi lùi lại. Tyson hạ tấm ván trượt nghiêng
           xuống một bên, lướt đi hết một thanh, rồi trượt tới chỗ thanh kia và nghiến

           lên nó.

               “Nói đến Sex Wax mới nhớ,” Tyson nói, cười nhăn nhở, “có thực là mày
   43   44   45   46   47   48   49   50   51   52   53