Page 47 - Chạm vào tương lai
P. 47
đâu.”
“Tớ thậm chí còn không biết cô ấy nữa,” tôi nói. “Ừ thì tớ biết cô ấy là ai,
nhưng tớ không…”
Tyson phớt lờ tôi và nhìn Kellan. “Đúng, thưa quý cô Chỉ Trích, đương
nhiên là tôi si mê Sydney Mills. Nói cho cậu biết, cô ta khá hot đấy.”
“Chỉ khi cậu thích loại con gái chảnh chọe thôi,” Kellan nói. Nó thả ống
hút vào lon Sprite và làm một hơi dài.
Emma nhìn tôi mấp máy môi ra hiệu rất xin lỗi.
Tôi cắn một miếng bánh sandwich, vờ như không thèm để ý. Gì thì gì,
trang web đó cũng chỉ là một trò đùa thôi.
* * *
Tôi đi ngang qua cửa lớp học Chia sẻ ý tưởng và liếc nhìn vào bên trong
với tâm trạng hồi hộp. Sydney Mills vẫn chưa tới.
Tôi đi thẳng tới chỗ ngồi, gõ gõ tay lên bàn trong khi những đứa khác
đang tuôn vào. Mỗi khi có đứa vào tôi lại gõ nhanh hơn và tim cũng đập
nhanh hơn.
Rebecca Alvarez bước vào và tôi cười xã giao với nó. Năm lớp mười,
Rebecca và tôi cặp với nhau được sáu tháng, lần cặp lâu nhất của tôi từ trước
đến giờ. Hai đứa thỉnh thoảng vẫn nói chuyện với nhau ở trường, nhưng
không nói qua điện thoại hay gì gì nữa.
Từ chỗ ngồi bên kia phòng, Rebecca mấp máy môi, Sao cậu cứ nhìn trân
trân thế?
Tôi quay mặt nhìn ra cửa. Sydney đã tới!
Tôi bấu chặt vào mép bàn, không thể nhìn sang hướng khác. Suối tóc nâu
màu hạt dẻ buông xõa qua vai xuống tới ngang lưng. Chiếc áo len đan ôm
lấy khuôn ngực, hai cúc trên cùng để mở. Cô ấy đeo một chiếc lắc vàng có
đính những viên kim cương nhỏ xíu. Cô ấy đi ở lối đi dọc chỗ tôi ngồi, cho
chiếc điện thoại di động vào trong túi quần jean bó sát. Chỉ nhìn cô ấy thôi
mà tôi mồ hôi rịn ra ướt đẫm cả hai lòng bàn tay.
Sydney nhìn tôi và có vẻ như cô ấy mỉm cười nhưng rồi cô ấy nhướng
mày. Mặt tôi chắc đã thộn ra như một tên ngốc.

