Page 51 - Chạm vào tương lai
P. 51
chiếc áo thun cộc tay màu trắng - bộ vẫn thường mặc mỗi khi đến phòng tập
tạ. Người cậu ta nhễ nhại mồ hôi khiến cho cái đầu mới cạo bóng nhẫy.
“Vừa xong,” mình đáp. Mình duỗi hai chân và khom người xuống cho
đến khi đầu chạm gối. “Ta thắng.”
“Cậu dẻo nhỉ,” cậu ta bảo. “Khiến cho đầu óc bọn con trai nảy ra toàn ý
nghĩ đen tối.”
Có lẽ cậu ta ngỡ là mình đang thích đùa, nhưng mình đứng lên cáu kỉnh:
“Sao cậu cứ đến đó làm gì vậy?” “Đến đâu?”
“Cậu biết chỗ nào rồi mà.”
Graham nhún vai. “À này, mấy đứa bạn định kéo nhau tới sân bóng chày
đó. Cậu muốn đi không?”
Mình nhìn quanh tìm Josh và Tyson, hi vọng hai cậu ấy sẽ đến giải cứu
mình. Josh và mình chưa có kế hoạch gì cụ thể nhưng mình đã tính hai đứa
sẽ gặp nhau ở chỗ này rồi cùng về nhà với cái máy vi tính.
Mình lại nhìn sang chỗ Cody. Anh vẫn đứng với con bé lúc nãy, nhưng
đang hí hoáy viết gì đó vào cuốn sổ. Anh xé ra một trang và đưa cho con bé
kia. Con bé mỉm cười và ôm anh tạm biệt, tay nấn ná hơi lâu nơi eo lưng của
anh. Chắc chắc hai người sẽ mau chóng làm tình với nhau thôi.
“Có,” mình nói với Graham, chộp lấy ba lô rồi đứng lên. “Đi nào.”
* * *
Tụi bạn của Graham đi đâu cả lúc hai đứa mình tới sân bóng chày, bèn
ngồi xuống chiếc ghế băng dành cho cầu thủ dự bị. Mình nằm gối đầu vào
lòng cậu ta và cậu ta luồn tay vào trong áo mình, cố lần tới chỗ chiếc áo nịt
ngực. Mình đẩy tay cậu ta ra.
“Tớ đang nhiều mồ hôi,” mình bảo.
“Không sao. Trông cậu rất hot sau mỗi lần thi đấu.” Mình lại đẩy tay cậu
ta ra. Mình đang mặc chiếc ba lỗ bằng lưới màu cam có con báo trước ngực
và quần soóc đen. Chúng đã bạc màu và nhăn nhúm sau nhiều năm hết người
này đến người kia trong đội Con Báo mặc qua.
Ngay lúc này mình chả có hứng gì cả. Có thể mình còn mệt từ tối qua.
Hay bởi mình không thôi miên man về Emma Nelson Jones, và liệu rằng

