Page 56 - Chạm vào tương lai
P. 56
Mà chắc cậu ấy sẽ không bao giờ qua nữa.
Mình ngồi rịt vào chiếc ghế xoay làm bài tập. Có thể nghe thấy mùi đồ ăn
bốc lên từ dưới lầu. Mẹ và dượng Martin đã về. Vài phút sau, mình nghe mẹ
gọi xuống ăn tối.
Mình luôn xem món mì ống và phô mai là món khoái khẩu. Có vẻ như
mình vẫn sẽ như thế trong suốt mười lăm năm sắp tới. Nhưng hôm nay món
mì mắc nghẹn ở cổ
họng. Có thể đó là vì chúng làm toàn bột mì như mẹ giải thích một cách
tự hào với dượng Martin. Hay có lẽ giờ không có gì khiến mình thấy thích
nữa.
* * *
Ăn tối xong, mẹ và dượng Martin tiếp tục phá dỡ phòng tắm dưới lầu. Hai
người mở Led Zeppelin[1] ầm ĩ, dùng búa và đục nạy lớp gạch cũ lên. Mình
rót một cốc nước, chạy lên lầu và nằm vật ra giường.
[1] Led Zeppelin: ban nhạc Anh được thành lập vào tháng 9 năm 1968.
Mình thấy tiếc vì Josh đã trông thấy Graham sờ soạng mình, nhưng mình
được phép hôn bất kì ai mình muốn cơ mà. Và Graham và mình đang cặp
với nhau, nên chẳng lí gì Josh có thể gọi mình là đồ gái hư được. Ngay cả
vậy mình vẫn thấy chuyện đó thật kinh khủng. Nhất là sau những gì xảy ra
vào tháng Mười một vừa rồi.
Đó là đêm chiếu mở màn bộ phim Toy Story. Nhóm tụi mình đi xem
cùng nhau, ngồi cùng một hàng ghế. Mình ngồi cạnh Josh, và trong suốt
những cảnh có những món đồ chơi của Sid làm mình sởn gai ốc, mình đã vùi
mặt vào vai cậu ấy. Lúc nào mình cũng thích mùi của Josh. Nó gợi cho mình
liên tưởng đến mùi gỗ và mùi hồ. Sau buổi chiếu, mấy đứa khác về nhà,
riêng Kellan, Tyson, Josh và mình đến nghĩa trang để thăm mộ mẹ Tyson.
Theo mình được biết, bà mất khi nó còn là trẻ sơ sinh, nó thường tạt qua, đặt
lên mộ bó hoa hay chỉ để nói “chào mẹ”. Kellan và Tyson đi dạo trong khi
Josh và mình đi tìm mộ của Clarence và Millicent. Đó là tên của hai vợ
chồng mà có lần bọn mình phát hiện ra trên hai ngôi mộ. Clarence và
Millicent chết cùng một ngày khi cả hai đã qua tuổi chín mươi. Bọn mình
thích thú khi biết rằng hai người họ đã không phải sống thiếu nhau ngày nào.

