Page 55 - Chạm vào tương lai
P. 55
13
EMMA
T rên đường lái xe về nhà, mình mở băng Dave Mathews to hết cỡ. Xe
mình không có máy đĩa nên mình mua một băng cassette mới ra tháng rồi.
Nhưng ngay cả khi Dave hát Crash into me, mình cũng không thể gạt ra khỏi
đầu những gì vừa xảy ra ở sân bóng chày. Josh đã chứng kiến Graham sờ
soạng mình. Còn Graham thậm chí xem chuyện đó như không. Cậu ta vừa
xoa xoa bàn tay lên cái đầu láng bóng vừa nói: “Đâu có phải là thằng đó
chưa thấy hai người hôn nhau bao giờ.”
Mình đẩy cậu ta ra và chạy một mạch đến tủ gửi đồ lấy ba lô và quần áo,
rồi nhào ra bãi đỗ xe tìm Josh và Tyson.
Nhưng hai cậu ấy đã đi mất.
Khi cho xe chạy vào lối đi vào nhà, mình liếc về phía nhà Josh. Cho dù
cậu ấy có ở nhà, mình cũng không có cách nào gõ cửa được. Mình biết bọn
mình đã thống nhất là sau trận đấu sẽ cùng vào máy tính xem thế nào, nhưng
giờ mọi việc đã bị đảo lộn.
Mình đặt hộp đàn saxophone ở hành lang dưới chân cầu thang rồi xông
vào nhà bếp, vỗ nước lên mặt. Mẹ để lại mẩu tin nhắn gần bồn rửa chén bảo
mình để nóng cái lò trước rồi cho món thịt hầm mì ống và phô mai vào. Khi
mình xoay cái núm trên, lại thấy một mẩu tin được đính trên quầy, là nét chữ
của mẹ: “MrsMartinNichols@aol.com.” Mình đoán đó là địa chỉ email mẹ
muốn. Mật khẩu là “EmmaMarie.”
Mình đút cái chảo đựng món mì ống vào lò rồi chạy lên lầu. Sau khi đăng
nhập, mình thêm email của mẹ vào với cái tên MrsMartinNichols. Rồi kiểm
tra xem mẹ có thể lên được trang Facebook từ tài khoản của mẹ không,
nhưng không có dấu hiệu gì cho thấy điều đó trong Favorite Places của bà.
Thấy nhẹ nhõm, mình thoát ra và ngả người ra ghế. Bí mật của mình vẫn
an toàn. Nhưng mình vẫn không biết đó là gì, hay làm thế nào mình có thể
tìm hiểu được chuyện đó nếu Josh không qua.

