Page 57 - Chạm vào tương lai
P. 57
Bởi vậy bọn mình mới lấy hai cái tên đó cho cặp đôi phụ bán hamburger kia
và mình cũng lấy đó làm mật khẩu.
Khi tới được phần mộ của Clarence và Millicent, Josh nói: “Tớ thích cậu
lắm đấy, Emma.”
Mình mỉm cười. “Tớ cũng rất thích cậu.”
“Tớ rất vui,” cậu ấy nói rồi bước tới gần như thể sắp hôn mình.
Mình vội nhảy lùi ra. “Không,” mình nói, lắc đầu. “Cậu là… Josh cơ
mà.”
Ngay khi những lời đó vừa được thốt ra khỏi miệng, mình có thể biết
được mình đã khiến cậu ấy bị tổn thương đến như thế nào.
Nhưng mình đã cố tình làm thế. Bao nhiều năm tháng qua, Josh lúc nào
cũng là người mình có thể trông đợi. Nếu giữa hai đứa có gì và chuyện đó
không đi tới đâu, mình biết mình sẽ mất cậu ấy. Nhưng khi cố ngăn chuyện
đó xảy ra, thì rốt cuộc chuyện đó cũng xảy ra.
Mình nhắm mắt lại, và lần đầu tiên trong ngày thấy mệt mỏi rã rời.
Một lát sau, mình giật mình tỉnh dậy vì nghe tiếng mẹ gọi.
“Emma à?” Mẹ gọi từ dưới lầu. “Con nghe không đấy?” “Dạ,” mình nói,
ngồi dậy dụi mắt.
“Josh đến này. Để mẹ bảo nó lên đó nhé.”

