Page 59 - Chạm vào tương lai
P. 59
trông thấy em nhập địa chỉ email của mình “EmmaNelson4ever@aol.com,”
rồi gõ “M-i-l-l-i-c”.
“Mật khẩu của cậu là Millicent thật đấy à?” Tôi hỏi.
Emma ngước lên nhìn tôi. “Sao cậu biết?”
“Tớ thấy những chữ cái đầu tiên… Cậu muốn nghe chuyện lạ không?”
Emma so vai nhưng không nói gì.
“Địa chỉ email ở trường tớ cũng chọn mật khẩu là Clarence,” tôi nói.
“Không thể nào!” Emma thốt lên. “Cặp đôi phụ bán hamburger đang
ăn…”
“Xe-tải-kem đang chở…” “Cặp vợ chồng trung niên.”
“Chính xác,” tôi nói, và trong một tích tắc hai đứa trao nhau một ánh nhìn
như thể cả hai đều có thể nhớ được cảm giác bạn thân nhất là như thế nào.
Emma nhấp phím Enter, máy tính kêu bíp và kết nối vào AOL.
“Hôm nay có gặp Sydney không đấy?” Em hỏi, xoay ghế về phía tôi.
“Học chung lớp Chia sẻ ý tưởng mà.”
Emma mỉm cười. “Cậu có nói gì với nó không?”
“Tớ đâu cần làm thế. Cái mặt thộn ra của tớ nói lên tất cả rồi.”
Emma chỉ một ngón tay về phía tôi như thể đang giương súng bắn.
“Nhưng cậu đâu có nghĩ chuyện này là thật.”
“Tớ vẫn không nghĩ thế mà,” tôi nói. “Dù có thể trông thấy được tương
lai - nhất là cái tương lai như thế - thật là tuyệt, nhưng cũng khó mà tin nổi.”
“Xin chào!” Giọng nói được cài sẵn vang lên.
Emma quay lại trước màn hình và tiếp tục gõ bàn phím. “Thật buồn cười
khi biết cậu theo chủ nghĩa hoài nghi đấy. Trước đây cậu tin vào Người
Khổng lồ và UFO lắm mà. À, có nhớ Người Dê không?”
“Tớ đời nào tin vào Người Dê,” tôi nói. “Tớ chỉ nghĩ nó thú vị thôi.”
Emma nhấp đúp chuột vào Facebook, và một cái hộp trắng mở ra ở chính
giữa màn hình. Em nhập địa chỉ email và mật khẩu, nhưng thay vì nhấp
Enter, em quay sang nhìn tôi.
“Tớ luôn tưởng tượng du hành thời gian sẽ rất to lớn và làm cuộc sống

