Page 60 - Chạm vào tương lai
P. 60
thay đổi,” em nói. “Như hai bộ phim A Wrinkle in Time hay Back to the
Furute. Nhưng ở đây, chuyện hầu hết mọi người quan tâm là những tấm ảnh
chụp đi nghỉ mát linh tinh và những vặt vãnh về cuộc sống thường ngày.”
Tôi gần như thốt lên: Hay lấy được em hot nhất trường làm vợ.
“Vậy tại sao cậu nghĩ mọi người viết lên đủ thứ vớ vẩn về bánh bông lan
hay những chuyện linh tinh khác?” Tôi hỏi.
“Không phải ai cũng thế,” Emma nói. “Tớ nói lên thực tế thôi, nhưng chỉ
bởi tớ không sợ thừa nhận những mệt mỏi do cuộc sống mang lại.” Em cười
cay đắng. “Và cuộc sống của mình thì đúng là như thế thật.”
Và trên đầu trang xuất hiện: “Emma Nelson Jones.” Bức ảnh nhỏ, nhưng
tôi nhận ra đó không phải là bức ảnh hôm qua. Emma nhấp vào và nó mở to
ra. Giờ thì chị Jones đang đứng trước một bức tường trát vữa màu trắng, hai
tay chống nạnh. Chị đang mặc một chiếc áo len màu vàng và đeo sợi dây
chuyền vàng có mặt hình chữ E.
Emma Nelson Jones
Món lasagna[1] hôm qua nóng sốt thật, nhưng công việc khiến mình mệt
mỏi quá.
2 hours ago. Like. Comment
[1] Món bột với cà chua và nước xốt và phó mát hấp chung.
“Lạ quá,” Emma nói. “Hôm qua, đọc thấy tớ đã làm món mì ống và phô
mai cơ mà. Tớ chả hiểu sao…” Emma quay sang mình mắt tròn xoe. “Tớ
cược là món mì và phô mai hôm qua đã khiến tớ không còn thích nữa…
ngay cả trong tương lai.”
Tôi cố nén một nụ cười tự mãn. Em đang đi quá xa rồi.
Tôi nhìn vào màn hình. “Nếu công việc khiến cậu mệt mỏi, có nghĩa là
cậu có công việc. Chẳng phải hôm qua đọc thấy là cậu thất nghiệp hay sao?
Chuyện cũng đáng ăn mừng đấy chứ!”
“Đúng đấy.” Emma chạm một ngón tay lên màn hình rồi rà rà xuống
dưới. “Khác hết. Hôm qua đâu có thấy tất cả những điều này.”
“Tớ trêu cậu đấy,” tôi nói. “Chuyện này chỉ là một trò đùa thôi, Emma.”
“Không, giờ là cậu sai đấy,” em nói. “Nếu đây là một trò đùa thì hôm qua

