Page 58 - Chạm vào tương lai
P. 58
14
JOSH
T rước khi vào phòng Emma, tôi hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh,
nhưng những ngón tay cứ xoắn lại. Lần cuối cùng tôi trông thấy Emma là
khi em bị Graham sờ soạng. Dù tôi đã cân nhắc là sẽ không qua nhà em tối
nay nhưng tôi cần phải xem những gì em đọc được về tôi. Tôi muốn chứng
minh đó chỉ là một trò đùa, bảo Emma quên chuyện đó đi, và lại hành động
như tôi không hề sống gần nhà em nữa.
Emma đang ngồi trên mép giường, vẫn còn mặc bộ đồng phục thể thao
màu cam và đen. Tóc em rối bù, trên hai má có vết nhăn giống như vừa mới
ngủ dậy. Em mỉm cười vẻ yếu ớt nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Emma lắc đầu: “Tớ xin lỗi nếu…”
“Tớ không quan tâm,” tôi nói, nhìn vào máy tính. “Quên nó đi.”
“Tớ biết chuyện đó khiến cậu tổn thương nên tớ muốn cậu biết là…”
“Có gì mà tổn thương,” tôi đáp. “Tớ chỉ thấy bất ngờ vì tưởng cậu định
cắt đứt với thằng đó.”
“Đây không phải là chuyện của cậu,” Emma nói, “nhưng tớ sẽ cắt đứt với
cậu ta sớm thôi.”
“Ồ, tớ hiểu. Cậu chỉ muốn được sờ soạng lần nữa thôi chứ gì.”
Mắt Emma long lên đầy giận dữ và tôi biết mình đã đi quá xa.
“Cậu gặp may vì tớ là người tử tế,” em nói. “Vì tớ sẽ vờ như mình đã
không nghe thấy câu nói vừa rồi. Tớ biết tại sao cậu nói thế nhưng…”
“Tại sao tớ nói thế?” Tôi hỏi. Tôi muốn em nói với tôi rằng tôi ghen với
Graham để tôi có thể có một phen cười vào mặt em cho hả.
“Josh, nếu cậu muốn tớ cho cậu xem trang web đó thì cậu cần im ngay cái
miệng đi.”
Emma bước tới bàn máy tính với dáng vẻ dằn dỗi. Cũng tốt, vì giờ đây tôi
không phải là người duy nhất cảm thấy giận ghê gớm.
Màn hình chờ tường gạch đang chạy. Emma lắc nhẹ chuột. Tôi có thể

