Page 89 - Chạm vào tương lai
P. 89
mình đang nói chuyện gì.”
“Facebook được không?” Mình bảo, nổ máy. “Chưa ai nghe nói đến nó
đâu.”
* * *
Khi tiến vào cổng thư viện công cộng, mình chạm mặt Dylan Portman.
Hai đứa hẹn hò đầu năm lớp mười. Bọn mình làm cố vấn tập sự ở hội trại
Hiệp hội thanh niên Cơ đốc giáo mùa hè năm đó. Bọn mình đã cặp với nhau
trước lúc bắt đầu năm học. Sau đợt hội trại, hai đứa không liên lạc nhiều với
nhau nên khi cậu ta cắt đứt với mình, mình thấy không có gì ghê gớm. Đó là
lí do tại sao mỗi khi gặp lại, hai đứa không cảm thấy ngượng ngịu.
“Khỏe không?” Dylan hỏi. Cậu ta đang ôm một chồng bự sách bìa cứng,
nên mình nắm lấy nắm tay cửa và giữ cửa mở. Cậu ta cười, để lộ lúm đồng
tiền chết người bên má trái. Dylan biết mình hot, và cậu ta có thể tận dụng
điều đó.
“Học xong là cậu đến thư viện luôn đấy à?” Cậu ta nói, đi song song bên
mình.
“Ừ, còn cậu thì sách ở đâu mà lắm thế?”
“Tớ trả hộ cho em gái ấy mà.” Dylan cười toe rồi nói thêm: “Tớ là thế
đấy.”
Nói chung là mình không ngại đưa đẩy vài câu với Dylan nhưng mình
đang định làm một việc và không muốn ai cản đường, ngay cả khi mà người
đó có má lúm đồng tiền chết người hay mái tóc nâu rối bù.
“Tớ có nhiều thứ cần tìm,” mình bảo. Rồi để chắc chắn là Dylan không đi
theo trong khi mình đi tìm danh bạ điện thoại, mình nói thêm: “Có thể lát
nữa tớ gặp Graham.”
“Graham Wilde đó hả? Cậu ta ủi cái đầu trông kinh.” Dylan hất cằm về
hướng bàn trả sách rồi nói: “Đừng học nhiều quá nhé!”
Thư viện có máy lạnh nên mình thấy lạnh run. Hay cơn lạnh run đó là do
mình biết rằng mình sẽ tìm thấy số điện thoại của ông chồng tương lai? Mình
đi thẳng đến chỗ giá sách tham khảo. Người thủ thư đang nhăm nhăm một
cây bút chì, nhìn chằm chằm vào màn hình vi tính.

