Page 190 - Chạm vào tương lai
P. 190
“Sao bọn nó biết được?”
“Cái mui trần của con bé, đứa nào mà chả biết,” nó nói. “Này, nói đừng
tự ái nhé, thế mày làm gì trên ghế phụ vậy?”
Có vẻ như rơi vào quỹ đạo của Sydney thì phải như thế. Mọi điều hai đứa
làm sẽ rơi vào tầm ngắm và cả đám sẽ xôn xao với những gì trông thấy được.
Ngay cả đối với chuyện đang xảy ra với tôi lúc này đây thì cũng không phải
là về tôi nữa. Tôi chỉ là một vệ tinh nhỏ xíu bị kéo lại gần bởi lực hút từ
Sydney mà thôi.
Tôi nhìn suốt chiều dài của sân bóng trống trơn. Nếu Emma đến thì hẳn
giờ đã có mặt rồi.
* * *
Sau bữa trưa, tôi học lớp Soạn thảo văn bản 1 của thầy Elliot. Lớp học có
ba cái bàn dài, trên đó là dàn máy vi tính. Tôi ấn vào nút khởi động màu
xanh, ngồi ngả người chờ máy hoạt động.
Trong đầu tôi, hai luồng suy nghĩ khác nhau đang nhảy nhót. Một là,
Emma không đến chỗ gốc cây vào bữa trưa như thường lệ là vì em quá điên
hay quá ngượng. Hai là, Emma đã về nhà để lên Facebook một mình. Nhưng
vì Kellan cũng không ăn trưa nên có thể hai đứa ăn với nhau ở đâu đó. Cho
dù có thể Emma cũng giận như tôi, tôi cũng không tưởng tượng được em sẽ
kéo Kellan vào chuyện này.
Thầy Elliot đi lại chỗ tôi, thả xuống bàn phím một mẩu giấy màu xanh
dương. “Em tới văn phòng đi.”
Lại nữa? Nhưng sao lại vào lúc này? Trên mảnh giấy có tên tôi và chữ kí
của thư kí bên dưới. Mấy tiết học cuối cùng trong ngày được khoanh tròn
bằng mực đen.
Chứng hoang tưởng thiêu đốt tôi. Nếu thầy Elliot theo dõi máy vi tính của
Emma và biết được việc hai đứa tôi đang làm thì sao? Một chuyên viên máy
tính có thể làm được chuyện đó. Có thể đó là lí do tại sao Emma không ra
chỗ ăn trưa dưới gốc cây. Có thể họ đã bắt quả tang em nhưng em không
khai ra chỗ tôi!
Với giọng bình tĩnh hết sức có thể, tôi hỏi: “Thầy có biết chuyện gì không
ạ?”

