Page 191 - Chạm vào tương lai
P. 191
“Thầy chỉ biết là,” thầy Elliot nói, gãi gãi đầu, “em nên thu dọn sách vở
luôn vì em sẽ đi đến hết buổi đấy.”
* * *
Trong đầu tôi hiện ra hình ảnh bố mẹ - cau mày và tay khoanh trước ngực
- đợi tôi nơi văn phòng của hiệu trưởng. Thầy dạy tâm lí học cũng ở đấy, và
có thể là một thầy giáo vật lí hay lịch sử để chia sẻ quan điểm của họ. Emma
và mẹ em sẽ ngồi trên ghế, và cả dượng Martin nữa, nhưng trông như thể
dượng đang ở một nơi nào khác.
“Đùa giỡn với tương lai,” thầy hiệu trưởng sẽ lên tiếng trước, lắc đầu
không đồng tình. “Các em còn có ý tưởng nào nguy hiểm hơn nữa không?”
Các thầy cô sẽ rao giảng về tác hại tiềm ẩn của chuyện đó, không chỉ với
hai đứa tôi thôi mà là với tương lai của toàn nhân loại.
“Cậu đây rồi!”
Sydney đang đứng bên ngoài văn phòng, cười rạng rỡ. Cô ấy mặc một
chiếc sơ mi màu hồng nhạt có cúc, quần jean, đi xăng đan. Cô ấy nhón chân,
vẫy vẫy tay.
Tôi không thể không cười đáp lại. “Cậu làm gì ở đây vậy?”
Sydney chỉ vào mảnh giấy màu xanh trên tay tôi. “Cậu có thích cái thẻ
giải - thoát - khỏi - nhà - tù này không?”
“Hóa ra là cậu?”
Cô ấy nháy mắt. “Không có gì,” cô ấy nói rồi lấy mảnh giấy từ tay tôi,
mở cửa văn phòng.
Cô Bender, thư kí, chào chúng tôi từ đằng sau quầy. “Các em đưa thẻ
xanh đây rồi có thể đi.”
Sydney chồm người lên quầy, chiếc quần ôm sát cơ thể tuyệt đẹp của cô
ấy. “Dạ đây ạ, thưa cô B.” Rồi cô ấy quay sang, khoác tay tôi và cả hai đi ra
ngoài hành lang.
“Đủ mọi thứ cần thiết chưa?” Cô ấy hỏi. “Mình sẽ đi cho đến hết buổi
học.”
Tôi thấy khó tập trung được khi cơ thể của cô ấy cứ sát vào tôi như thế.
Thêm nữa, áo sơ mi để mở hai cái cúc trên cùng.

