Page 192 - Chạm vào tương lai
P. 192
“Mình đi đâu?” Tôi hỏi. “Mua mấy thứ lặt vặt!”
Mấy cuốn bài tập về nhà tối nay vẫn còn nằm trong ba lô của tôi. Tôi
không hiểu lắm về mấy bài tập đọc hiểu cho mấy tiết học chiều nay, nhưng
tôi có thể gọi điện hỏi đứa nào đó. Tôi vẫn chưa biết tại sao hai đứa được
phép đi thế này, nên tôi muốn đi nhanh ra khỏi đây trước khi ai đó nhận ra đã
có một sự nhầm lẫn nào đó.
Trong khi ra khỏi khu nhà chính, Sydney giải thích nhiệm vụ của hai đứa.
Với tư cách là chủ tịch hội Sinh viên, cô ấy phải đi mua mấy thứ để chuẩn bị
cho nhiều sự kiện cuối năm. Hội phó được cử đi cùng nhưng đã về nhà do bị
sái mắt cá chân trong giờ thể dục. Sydney đã chọn… tôi để điền vào chỗ
trống đó!
“Tớ không biết hội Sinh viên lại có nhiều quyền đến vậy,” tôi nói. “Cậu
nghỉ học bất kì khi nào cậu muốn à?”
“Phải cẩn thận chứ. Nhưng nếu trường xem việc đó giống như là kinh
nghiệm học tập thì họ ủng hộ,” cô nói. “Hôm nay bọn mình phải mua nhiều
đồ nên tớ đi con xe này.” Cô vỗ lên thùng xe của chiếc Jeep Cherokee SUV
màu đen.
“Của cậu à?” Tôi hỏi. Chiếc mui trần hôm qua có vẻ hợp với phong cách
của cô ấy hơn.
“Chị tớ,” cô ấy nói. “Nhưng chị và vị hôn phu của chị đổi cho tớ cả ngày
hôm nay. Họ sống cách nhà tớ một con đường nên cũng chả có vấn đề gì.
Chị em tớ cứ thế suốt ấy mà.”
Tôi đi tới cửa xe bên kia và leo lên. Trên ghế chính giữa có một bìa kẹp
hồ sơ và danh sách những thứ cần mua.
“Chuẩn bị tinh thần đi,” cô nói, khởi động xe. “Lát nữa cậu phải khuân
vác nhiều đấy.”
* * *
Tôi cầm một tấm danh thiếp màu đen bạc lên, nhét trong đế giữ ly.
“Electra Design?”
“Một trong những công ty của bố tớ đấy,” Sydney nói. “Chuyên về thiết
kế đồ họa.”

