Page 193 - Chạm vào tương lai
P. 193
Electra Design.
“Bố tớ suốt ngày mở công ty mới,” Sydney nói thêm. “Mẹ tớ nói bố tham
công tiếc việc và bố cần thuê thêm người để phụ ông.”
Ông sẽ thuê tôi. Một ngày nào đó, tôi sẽ làm việc ở Electra Design cho…
bố cô ấy.
Sydney cho xe chạy tới trung tâm mua sắm hệt như GoodTimez Pizza,
nhưng băng sang đường tới chỗ đối diện. Cô ấy cho xe lùi vào một chỗ đậu
trước Trophy Town rồi tắt máy. Hai đứa ra khỏi xe, tôi giúp cô ấy mở cửa
sau và hạ cốp xe xuống. Cô ấy nghiêng người, vuốt phẳng tấm vải bạt màu
xanh ở phía sau và tôi không thể không nhìn thấy bên trong lần áo sơ mi của
cô. Cô đang mặc áo nịt ngực màu hồng nhạt, cùng tông màu với áo sơ mi.
Và Tyson chắc rất vui khi biết rằng khuôn ngực của cô trông thật đến khó
tin.
“Tối thứ Ba tuần tới có tổ chức tiệc lớn tôn vinh các sự kiện thể thao của
trường,” Sydney lên tiếng khi hai đứa đi vào cửa hàng bán cúp. “Chúng ta
phải mua một ít giải thưởng. Lạ một nỗi là tớ đã biết trước mình sẽ giành
một chiếc cúp môn tennis. Nhưng rồi tớ cũng chỉ sẽ giấu nó vào tủ chung với
những đồ khác thôi. Có vẻ như hơi tự cao tự đại khi cứ trưng cúp khắp
phòng như thế.”
Tôi không hé nửa lời về chuyện tôi vẫn còn trưng trong phòng mình hai
cái cúp bóng chày và bóng đá suốt mấy năm qua sau khi đã thôi chơi.
Ở giữa cửa hàng là một cái kệ trưng bày cúp ba tầng. Có những cột nhiều
màu sắc để chọn với nhiều kích thước và hình dạng. Bên trên mỗi cái cúp
đều có một bức tượng thể thao nhỏ bằng vàng: bóng chày, bóng rổ, bowling,
thậm chí là ném phi tiêu.
Sydney rà bút chì dọc theo bìa kẹp hồ sơ. “Cậu có từng chơi môn thể thao
nào không?”
“Bóng chày và bóng đá khi tớ còn nhỏ,” tôi đáp. “Lúc vào trung học cơ
sở, tớ bắt đầu chơi ván trượt. Cậu thì sao? Đương nhiên là ngoài tennis ra.”
“Tớ chơi bóng đá vào mùa thu.”
“Cậu chơi cừ không?” Tôi hỏi, thừa biết là cô ấy chơi cừ. Mùa thu nào
tên của cô ấy cũng xuất hiện trên trang nhất của tờ thể thao địa phương Lake

