Page 194 - Chạm vào tương lai
P. 194

Forest Tribune. Cô hoặc là cướp bóng, sút, hoặc chạy hai tay vung lên trời.

               “Không tệ,” cô nói. “Nhưng tớ không cưỡi ngựa cừ như hai chị của tớ.”

               Một người đàn ông có dáng người thấp đeo kính và tóc chải hất ngược ra

           sau hỏi hai đứa có phải là học sinh của trường không. Sydney kí vào hóa đơn

           và ông ta giúp chúng tôi chất ba cái hộp bản và cúp vào cốp xe. Rồi hai đứa
           lên xe, đi tiếp tới chỗ đặt hoa.

               “Mấy chị của tớ chơi tennis thời trung học,” Sydney nói. “Họ toàn xếp

           nhất nhì toàn hạt một thời gian.”

               “Cùng lúc?”


               “Hai người ganh đua nhau quyết liệt lắm,” cô ấy nói, cho xe chạy chậm
           lại khi sắp tới một trụ đèn giao thông. “Hai chị ấy là chị em sinh đôi, giống

           nhau như tạc nhưng cãi nhau suốt ấy.”

               Sinh đôi?

               “Còn điên khùng hơn nữa là,” cô nói tiếp, “cả hai đều đính hôn với hai

           anh sinh viên trường luật, và cả hai đều lên kế hoạch cưới nhau vào hè sang

           năm.”

               Lần đầu tiên biết được tương lai của mình, tôi có một con trai và hai đứa

           con gái sinh đôi. Hai đứa giống hệt Sydney. Sau đó, chúng tôi có hai đứa con

           trai sinh đôi giống hệt tôi.

               “Sinh đôi cũng di truyền đấy,” cô ấy nói. “Mẹ tớ cũng có người chị em

           song sinh.”

               Tôi không đáp. Tôi có thể nói được gì chứ? Thử đoán xem! Chúng tôi
           từng có hai đứa con gái sinh đôi, nhưng rồi lại mất. Tại sao? Bởi vì Emma

           không thích chồng của em, và rõ ràng không thể thay đổi một điều gì đó

           trong tương lai mà không khiến điều gì khác thay đổi theo. Nhưng giờ dường

           như chúng tôi có hai đứa con trai sinh đôi. Hay ít nhất hôm qua chúng tôi đã
           có.


               “Cậu trầm nhỉ,” Sydney nói.

               Cô ấy nói đúng. Tôi nên nói điều gì đó. Nếu tôi muốn quan hệ giữa hai
           đứa tiến triển thì tôi không thể ngồi ì ra mà lấn bấn chuyện tương lai. Tôi cần

           tập trung vào hiện tại. Dù rằng một ngày nào đó hai đứa sẽ lấy nhau, nhưng
   189   190   191   192   193   194   195   196   197   198   199