Page 195 - Chạm vào tương lai
P. 195

tôi vẫn biết quá ít về cô. Tôi không biết cô thích bộ phim nào hay cô thích đi

           chơi ở đâu. Thậm chí tôi cũng không biết chuyện gì khiến cô thấy buồn cười.

               “Mai này cậu có muốn có con không?” Tôi hỏi. Nếu Tyson mà đang ngồi

           đằng sau ngay lúc này, thể nào nó cũng đập vào đầu tôi một cái.

               Sydney vừa mỉm cười vừa bật đèn xi nhan. “Lần đầu tiên hẹn hò mà hỏi
           câu đó thì nghe hơi buồn cười đấy.”

               Tôi biết cô ấy đang đùa về chuyện đi mua đồ lặt vặt thế này là hẹn hò,

           nhưng trong chừng mực nào nào đó, cô ấy muốn ám chỉ rằng đây là khởi đầu

           cho một mối quan hệ tình cảm. Chứ còn gì nữa!

               Xe chạy qua mấy khu nhà nữa, hai đứa không nói thêm gì một lúc. Rồi tôi

           lên tiếng trước: “Cuối tuần này cậu định làm gì?”

               “Tớ chơi tennis với mẹ và hai chị vào thứ Bảy,” cô nói. “Rồi cả nhà tớ,

           bố và hai anh rể nữa tới phụ tổ chức buổi dã ngoại ở nhà giam vào Chủ

           nhật.”

               Nhà giam nằm giữa Lake Forest và Pittsburgh, nhưng tôi chưa bao giờ tới
           đó. “Họ tổ chức buổi dã ngoại à?”


               “Ngày  tưởng  niệm  những  người  đã  hi  sinh  trong  cuộc  Nội  chiến  hằng
           năm,” Sydney nói. “Làm tình nguyện ấy mà. Năm ngoái cũng vào ngày đó tớ

           mắc sai lầm vì đã cho Jeremy đi theo. Cậu có biết Jeremy Watts không nhỉ?”

               “Chắc là không.”


               “Anh ta tốt nghiệp năm ngoái,” cô ấy nói. “Anh ta là người tốt tính nhưng
           hơi thiếu ý tứ. Suốt buổi hôm đó, anh ta cứ giả vờ là phạm nhân và thì thào

           vào tai tớ những câu kiểu như: Cô chuyển giúp tôi món salad mì ống với

           được không? Tôi làm được thôi nhưng tay tôi bị còng thế này.”

               Tôi nhìn ra cửa sổ để cô ấy không thấy được tôi đang cố nén cười.

               “Mà phạm nhân thì hôm ấy được mở còng cơ mà,” cô ấy nói thêm.

               Tôi có thể hình dung được trong tình huống như thế thì Emma và tôi sẽ

           như thế nào. Nếu tôi mà đùa kiểu còng kiếc như thế em sẽ gõ vào tay tôi rồi

           quát bảo: đàng hoàng đi nào, nhưng ánh mắt em thì không như vậy. Em cũng
           muốn phì cười cho mà xem.

               Tôi chỉ vào đường dẫn tới tiệm Sunshine Donuts. “Muốn dừng lại không?
   190   191   192   193   194   195   196   197   198   199   200